Thơ buồn Cô đơn

Thơ buồn Cô đơn 

Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn
Nhưng xung quanh không có ai chia sẻ.
Tôi cứ thế ngồi một mình lặng lẽ,
Để cô đơn xâm chiếm cả cõi lòng.

Có những lúc làm việc nhỏ chẳng xong,
Nhưng xung quanh chẳng có ai chung sức,
Tôi lại cố phải một mình tự lực,
Để trái tim thêm dày dạn thật nhiều.

Có những lúc tôi cảm thấy cô liêu,
Đôi chân bước tưởng chừng như gục ngã.
Xung quanh tôi vẫn toàn ai xa lạ,
Để tôi thành kẻ gục ngã cô đơn…

Ngọc Anh Branding,


Địa chỉ bài viết: http://www.thobuon.com/2014/11/tho-buon-co-don.html#ixzz3L0mdoX3L

Những bài thơ về đêm

Đêm Buồn Khi Không Có Em ...!

Đêm chầm chậm nối dài ra vô tận 
Không có em lòng buồn anh thơ thẩn
Xa lắm xa ngàn trùng em khắc ẩn 
Đẹp môi cười , mắt lạ giấu bân khuân
****__***__**

Mơ bóng em và mộng giấc tràn dâng
Theo dấu em về dạo khúc tình trần
Từng nhịp gõ ba kim thành thế trận 
Thơ thay lời anh gởi đến thiên thần
***__***__***

Ngủ ngon nhé em tôi đừng vương bận 
Giữa lặng câm không em dù vô tận
Anh ẩn mình vào thơ với nhạc ngân 
Đêm theo cùng về nối bước em gần
*****__***__*****

Đêm không Em lời tình tràn bất tận
Chờ mong và ao ước ... nhớ trào dâng .........
ĐÊM ĐÃ KHUYA MÀ SAO ANH CHƯA NGŨ ???
Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãi nhìn trăng như nhắn gởi cùng Ai
Nỗi nhớ thương xin dành lại đôi lời
Em chẳng trách, giận hờn chi cho tội
Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãnh trăng buồn đang tỏ để đợi Ai 
Khóm lá lay, bởi than vắng thở dài
Đèn lụi tắt,bởi đêm dài quá hạn
Đêm đã khuya Anh một mình ngóng đợi
Trăng hóa tình và gió cũng lặng thinh
Ngó lên trăng như tự trách chính mình
Đêm khuya vắng, sao giờ này chưa ngũ
Đêm tàn rồi Người ơi! mau đi ngũ
Nhìn lên cao Em cũng ngắm trăng tròn
Nhắn dùm Tôi đi ngũ nhé trăng ơi!
Không giờ rồi.... Người ơi mau đi ngũ......

ĐÊM ĐÃ KHUYA NHƯNG LÀM SAO ANH NGỦ !?... 

Ðêm đã khuya nhưng anh làm sao ngủ
Em chưa về luà gió lạnh từng cơn
Nổi nhớ thương ,thầm sợ bóng dỗi hờn
Em sẽ trách anh thờ ơ chẳng đủ(!)
*****
Ðêm đã khuya vì sao mình chưa ngủ
Trăng tỏ mờ đưa lối mộng tìm ai
Gió vờn lay tàn lá giọng khôi hài
Ðèn kia tỏ hay lời người mong tỏ
Ðêm ngõ xa ngồi mơ người chốn nọ
Trăng hóa tình và gió thoảng ru thơ
Chút vu vơ mà lạ chẳng hững hờ
Ðêm với mộng gieo vào tim tình thở
Ðêm đã khuya mà như còn nặng nợ
Chờ ai về cho ngọc thỏa trăng thơ
Dẫu không giờ nhưng tim lòng vẫn ngỡ
Ai ngóng chờ Ai với mộng đêm thơ
*****
Không giờ rồi , ai hỡi ngủ đi (!)
Giữa ngàn xa là Ðó mộng thầm thìÐây đã biết ,tình mong đừng khổ lụy
Ngàn mai về Xuân đón vẹn nghĩ suy ***"
Không giờ rồi,...ai Ðó ngủ cũng đi .(!)... 

Những bài thơ buồn về đêm

Mời các bạn ghé thăm diễn đàn thơ buồn : http://diendan.thobuon.com/

Trái tim em là của người yêu anh đấy


Ba năm trước…
Tại bệnh viện
Tiếng người chạy, tiếng kêu, tiếng khóc…
-Con tôi sao rồi bác sĩ…
-Thật sự vết thương quá nặng, chúng tôi đã làm hết sức rồi…
Tiếng khóc to hơn, tiếng gọi khản giọng của người mẹ…
-Thưa ông, chúng tôi có chuyện muốn nói với ông – giọng ông viện trưởng ồm ồm cất lên…
Tại góc hành lang bệnh viện, một chàng trai đứng tựa vào tường, không khóc, vô hồn nhìn vào phòng cấp cứu… 
——————————–
2h sáng
Thanh thấy mình đang đi trên một cánh đồng xanh mướt, rợp những cỏ lau là cỏ lau, đẹp tựa thiên đường, và kỳ lạ hơn, cô thấy mình đang gối đầu lên đôi tay của một chàng trai lạ mà cô không thấy mặt, nhìn lên bầu trời trong xanh và cao vút, chỉ để nhìn những đám mây trắng như bông đang bay, cô mỉm cười…thấy lòng bình an đến lạ…
-Em à, Em cất anh ở đâu thế…
-Trong này này, trước ngực, bên trái ấy…

Người ăn mày

Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày: “Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi”.


Người ăn mày giận dữ nói: “Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác?”

Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói: “Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?”

Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.
Nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ; chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói: “Cảm ơn bà” - “Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình”.

Người ăn mày nói: “Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy”.

Câu truyện cảm động về tình mấu tử


Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.
Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.
Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là " nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này.". Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa?
Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy "đại ca đầu trọc" về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: "Lưu Cương, có người đến thăm!" Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.
Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: "Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi…." Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: "Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ." Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: "Thế này sao được". Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: "Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?" Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn "sụp soạp". Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

Ngốc ơi, mình yêu lại từ đầu nhé!

Một ngày nào đó, cậu sẽ lại đi về phía tớ, như lúc ban đầu ấy và bảo với tớ :“Ngốc ơi, mình yêu lại từ đầu nhé!”.

Mình xa nhau trong chính cái ngày mà mọi thứ với tớ là thất bại, mất niềm tin vào tình yêu nơi cậu. Người ta bảo, tớ yêu cậu vào mùa hoa sim nở là tình yêu thuỷ chung, son sắt, nhưng rồi mọi thứ đâu có như cổ tích thành luật, vì mùa một vài mảnh tình rớt rụng khi cơn gió tới. 

Ngày gió về, tớ nhớ cậu nhiều hơn, yêu cậu nhiều hơn, mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Bởi yêu cậu chẳng cần biết thời gian, mọi thứ trong tớ trở nên vô nghĩa giữa dòng đời xô đẩy, khoảng không bao la, cậu vẫn là cả cuộc đời này, hơn tất thảy ai khác.

Là cậu đã gieo rắc vào trái tim tớ thứ thuốc độc lạ kì, làm tâm thức tớ chỉ còn một hình bóng cậu chiếm trọn con người, tâm khảm. Nhiều lúc, tớ tự hỏi mình đang làm gì? Yêu cậu mãnh liệt hay quá mù quáng. Nếu như yêu cậu là sai lầm thì có lẽ cậu cũng đã sai lầm khi chấp nhận một tình yêu nơi tớ-một tình yêu sai lầm. Cậu có biết tớ yêu cậu nhiều lắm...?

Chia Tay Tuổi Học Trò

Chia Tay Tuổi Học Trò  (Kỷ Niệm Thời Thơ) 

Tà áo trắng át đi mầu ngói cũ
Ai đứng chờ sân phượng thắm ngẩn ngơ 
Tình yêu đẹp giữa một trời kỷ niệm
Cái nắm tay chút ngượng nghịu má hồng.

Màu áo trắng cánh phượng hồng thắm lại
Nhẹ lướt qua e thẹn chút ngẩn ngơ
Giờ tan lớp bạn bè ai nhộn nhịp
Ngồi vui tươi cười nói chút thảnh thơi.




Nào ô mai của một thời thơ dại
Cánh phượng hồng còn kẹp giữ thời gian
Trang giấy trắng còn hằn in nét phượng
Nụ cười thầm anh tặng chút tình thơ

Gửi tới em gửi một thời kỷ niệm
Sân phượng hồng nhộn nhịn áo tung bay
Cùng những ngày vượt rào thời đi muộn
Cúp giờ liền ta chạy quán chơi thêm.


Mời bạn xem thêm

Hãy Vững Bước

Mỗi người đều là một người bạn. Trân trọng hay coi thường, ghét bỏ hay yêu thương đều do những gì bạn làm.Không phải cứ quan tâm thật nhiều đến nhau mới là yêu thương.Yêu thương là biết để tự bước đi trên con đường đã chọn. Và là chỗ dựa khi ta cần có nhau.

Lời Muốn Nói

Bài đăng phổ biến

Like để nhận những bài thơ hay

Gửi bạn của tôi

Mong cho bạn của tôi luôn vui vẻ và hạnh phúc,
Mong cho bạn của tôi luôn lạc quan dù khó khắn đến đâu cũng không chùn bước.
Mong cho bạn của tôi luôn mỉm cười khi một ngày đã qua và để bắt đầu ngày mới.

Mong cho bạn của tôi luôn cảm thấy ấm áp khi mùa đông lạnh giá đến bên.

Mong cho bạn của tôi luôn yêu thương và được yêu thương thật nhiều.
Mong cho bạn của tôi luôn tự tin vững bước trên con đường đã chọn.
Mong cho bạn của tôi sẽ nhận được những điều tốt lành vì bạn là người tôi yêu thương.
Và bạn tôi ah!
Đừng giấu tôi những giọt nước mắt của bạn Vì điều đó sẽ làm tôi buồn thật nhiều..
Tôi sẽ thấy mình có ý nghĩa với bạn thật nhiều khi được sẻ chia với bạn
Đừng giận tôi vì những lời nói vô tình
Vì thật sự tôi không muốn bạn tổn thương
Tôi sẽ rất buồn nếu đánh mất một người bạn như bạn
Đừng cười khi tôi buồn bạn nhé
Vì lúc đó tôi rất cần bạn ở bên
Tôi sẽ chẳng bắt bạn nghe nhiều đâu,chỉ cần bạn nắm chặt tay tôi là đủ
Đừng quên tôi nha bạn
Vì tôi sẽ luôn ở bên khi bạn cần
Tôi không chắc mình nhớ hết những j bạn đã làm cho tôi, nhưng tôi luôn trân trọng bạn
Đừng trách móc những điều tôi làm bạn nhé
Vì chắc hẳn tôi có lý do nào đó
Tôi hứa sẽ lắng nghe ý kiến của bạn.
Nhưng hãy ủng hộ tôi bạn nhé..!
Hoa đẹp hoa tươi có khi tàn
Mộng ước mơ có khi tan
Chỉ riêng tình bạn chân thành nhất
Mãi mãi lưu truyền trên thế gian.!
Thân nhau tuy đã lâu rồi
Nhưng tôi chưa hiểu được nhiều bạn tôi
Tôi mong bạn ngàn lần thứ lỗi
Vì tội của tôi lớn hơn tội trời.!

d

d
Một người buông tay 1 người ngã,
1người cất bước một người mong,
1 người ra đi 1 người khóc,
1 người quay lưng 1 người buồn,
1 người đang quên 1 người nhớ,
1 người hạnh phúc 1 người đau,
1 người ngồi đau lòng nhung nhớ,
1 người ngồi đó tựa vai ai.
Hi vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng.
TÌNH YÊU mất đi khi bạn ngừng quan tâm.
TÌNH BẠN mất đi khi bạn ngừng chia sẻ.
Vì vậy hãy chia sẻ điều này với những ai bạn coi là bạn nhé ..!

Follow by Email

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...
Lên đầu trang Xuống cuối trang