Người ăn mày

Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày: “Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi”.


Người ăn mày giận dữ nói: “Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác?”

Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói: “Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?”

Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.
Nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ; chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói: “Cảm ơn bà” - “Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình”.

Người ăn mày nói: “Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy”.

Nói xong, hắn cúi người chào thật thấp và sau đó lên đường.

Qua nhiều ngày sau lại có một người ăn mày khác đến trang viên này. Người phụ nữ đó lại dẫn người ăn mày vào nhà sau, chỉ đống gạch, và nói: “Chuyển đống gạch này ra trước nhà, ta sẽ trả cho ngươi hai mươi đô-la”.

Người ăn mày với hai tay còn nguyên vẹn này bỏ đi, không biết là do không thèm 20 đô-la hay do điều gì khác.

Người con của người phụ nữ không hiểu, liền hỏi mẹ: “Lần trước mẹ kêu ăn mày chuyển đống gạch này từ trước nhà ra sau nhà. Lần này mẹ lại kêu ăn mày chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà. Rốt cuộc mẹ muốn đống gạch ở sau nhà hay là ở trước nhà?”.

Người mẹ nói với con rằng: “Gạch đặt trước nhà hay sau nhà đều như nhau, nhưng chuyển hay không chuyển, đối với người ăn mày mà nói, thì lại không giống nhau”.
Sau này cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi mấy lượt.

Nhiều năm sau, có một người rất chỉnh tề đến trang viện này. Ông ta mặc veston, mang giày da, trông chững chạc hiên ngang như những người thành công với sự tự tin và tự trọng, chỉ có điều là người này chỉ có một cánh tay trái. Ông ta cúi người xuống, nói với vị nữ chủ nhân nay đã có phần già đi: “Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty”.
Người phụ nữ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà hờ hững nói: “Đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi”.

Người Chủ tịch Hội đồng Quản trị một tay mời người phụ nữ cùng cả nhà bà dọn đến thành phố để sống những ngày thoải mái. Người phụ nữ nói: “Chúng tôi không thể nhận sự chăm sóc của ông được” - “Tại sao?” - “Bởi vì cả nhà chúng tôi ai cũng có hai tay”.

Người chủ tịch tuy đau lòng nhưng vẫn kiên trì: “Thưa bà, bà giúp tôi hiểu được thế nào là Nhân, thế nào là Cách. Căn nhà đó là tiền công mà bà đã dạy cho tôi”.

Người phụ nữ nói: “Vậy thì ông đem căn nhà ấy tặng cho người nào không còn cánh tay nào cả !”./.


Địa chỉ bài viết: http://www.xqnb.net/2013/11/nguoi-may.html#ixzz2lduqsfag
Nguồn: Xqnb.Net
Like nếu bạn thấy bài viết này hay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn xem thêm

Hãy Vững Bước

Mỗi người đều là một người bạn. Trân trọng hay coi thường, ghét bỏ hay yêu thương đều do những gì bạn làm.Không phải cứ quan tâm thật nhiều đến nhau mới là yêu thương.Yêu thương là biết để tự bước đi trên con đường đã chọn. Và là chỗ dựa khi ta cần có nhau.

Lời Muốn Nói

Bài đăng phổ biến

Like để nhận những bài thơ hay

Gửi bạn của tôi

Mong cho bạn của tôi luôn vui vẻ và hạnh phúc,
Mong cho bạn của tôi luôn lạc quan dù khó khắn đến đâu cũng không chùn bước.
Mong cho bạn của tôi luôn mỉm cười khi một ngày đã qua và để bắt đầu ngày mới.

Mong cho bạn của tôi luôn cảm thấy ấm áp khi mùa đông lạnh giá đến bên.

Mong cho bạn của tôi luôn yêu thương và được yêu thương thật nhiều.
Mong cho bạn của tôi luôn tự tin vững bước trên con đường đã chọn.
Mong cho bạn của tôi sẽ nhận được những điều tốt lành vì bạn là người tôi yêu thương.
Và bạn tôi ah!
Đừng giấu tôi những giọt nước mắt của bạn Vì điều đó sẽ làm tôi buồn thật nhiều..
Tôi sẽ thấy mình có ý nghĩa với bạn thật nhiều khi được sẻ chia với bạn
Đừng giận tôi vì những lời nói vô tình
Vì thật sự tôi không muốn bạn tổn thương
Tôi sẽ rất buồn nếu đánh mất một người bạn như bạn
Đừng cười khi tôi buồn bạn nhé
Vì lúc đó tôi rất cần bạn ở bên
Tôi sẽ chẳng bắt bạn nghe nhiều đâu,chỉ cần bạn nắm chặt tay tôi là đủ
Đừng quên tôi nha bạn
Vì tôi sẽ luôn ở bên khi bạn cần
Tôi không chắc mình nhớ hết những j bạn đã làm cho tôi, nhưng tôi luôn trân trọng bạn
Đừng trách móc những điều tôi làm bạn nhé
Vì chắc hẳn tôi có lý do nào đó
Tôi hứa sẽ lắng nghe ý kiến của bạn.
Nhưng hãy ủng hộ tôi bạn nhé..!
Hoa đẹp hoa tươi có khi tàn
Mộng ước mơ có khi tan
Chỉ riêng tình bạn chân thành nhất
Mãi mãi lưu truyền trên thế gian.!
Thân nhau tuy đã lâu rồi
Nhưng tôi chưa hiểu được nhiều bạn tôi
Tôi mong bạn ngàn lần thứ lỗi
Vì tội của tôi lớn hơn tội trời.!

d

d
Một người buông tay 1 người ngã,
1người cất bước một người mong,
1 người ra đi 1 người khóc,
1 người quay lưng 1 người buồn,
1 người đang quên 1 người nhớ,
1 người hạnh phúc 1 người đau,
1 người ngồi đau lòng nhung nhớ,
1 người ngồi đó tựa vai ai.
Hi vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng.
TÌNH YÊU mất đi khi bạn ngừng quan tâm.
TÌNH BẠN mất đi khi bạn ngừng chia sẻ.
Vì vậy hãy chia sẻ điều này với những ai bạn coi là bạn nhé ..!

Follow by Email

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Lên đầu trang Xuống cuối trang